Táo có nguồn gốc từ Trung Á và được người châu Âu đưa vào Bắc Mỹ vào thế kỷ 17, cùng với hạt táo và kỹ thuật ghép cành. Đến giữa thế kỷ 19, táo đã được trồng rộng rãi ở nhiều bang trên khắp Hoa Kỳ.
Vì tầm quan trọng kinh tế của táo, việc hiểu cách trồng táo tại nhà hoặc trên quy mô nhỏ là rất hữu ích. Dưới đây là hướng dẫn cho người mới bắt đầu.
Nhiều giống táo phù hợp cho vườn nhà hoặc sân sau, đặc biệt là các giống lùn và bán lùn. Những cây này có kích thước gọn gàng, dễ chăm sóc và thường bắt đầu ra quả sau 3 đến 4 năm. Ngoài ra, vườn táo được chăm sóc tốt có thể làm đẹp cảnh quan nhà bằng cách làm cây trang trí, cây ranh giới hoặc hệ thống giàn leo và giàn treo, góp phần nâng cao vẻ đẹp tổng thể của khuôn viên.
Mặc dù có thể trồng cây táo từ hạt, cây táo thu được có thể không phải là giống mà bạn mong đợi. Ví dụ, nếu bạn gieo hạt táo Honeycrisp, quả mà cây đó cho ra có thể không phải là Honeycrisp. Ngoài ra, cây táo trồng từ hạt thường mất 8 đến 10 năm để trưởng thành đủ để ra quả, khiến chu kỳ trồng trọt kéo dài rất lâu. Do đó, táo hiếm khi được trồng trực tiếp từ hạt. Thay vào đó, người trồng thường mua cây con từ vườn ươm. Ghép cây ăn quả là quá trình ghép một giống được chọn lọc lên gốc ghép, đảm bảo tính nhất quán về đặc điểm giống và thúc đẩy việc ra quả sớm hơn. Hầu hết cây táo ghép bắt đầu ra quả trong vòng 2-4 năm. Bằng cách sử dụng gốc ghép lùn hoặc bán lùn, kích thước của cây có thể được kiểm soát, khiến chúng trở nên lý tưởng cho vườn nhà và vườn táo sau nhà. Cây ăn quả ghép cũng mang lại nhiều lợi ích khác, như khả năng thích nghi cao hơn, khả năng chống bệnh tốt hơn, năng suất ổn định và chất lượng quả đáng tin cậy hơn.

Các loại cây táo
Hiện nay có hơn 7.500 giống táo được trồng phổ biến. Khi lựa chọn giống táo, người trồng nên ưu tiên các giống có khả năng kháng bệnh tốt đối với các bệnh phổ biến như bệnh đốm lá táo, bệnh gỉ sắt táo và bệnh cháy lá. Nhiều giống táo có khả năng kháng bệnh tốt, bao gồm Enterprise, Goldrush, Jonafree, Liberty, Pristine, Redfree và Williams’ Pride.
Tất cả các giống táo đều được coi là không tự thụ phấn, nghĩa là chúng không thể thụ phấn cho chính mình hoặc cho các hoa cùng giống. Để đạt được năng suất và chất lượng quả cao nhất, ít nhất hai giống táo khác nhau phải được trồng. Ngoài ra, các giống được chọn phải nở hoa cùng thời điểm để đảm bảo thụ phấn chéo thành công.

| Giống cây trồng | Mùa hoa nở | Sự miêu tả |
|---|---|---|
| Hoàn toàn nguyên sơ | Sớm | Quả có kích thước trung bình đến lớn, màu vàng chanh, thường có vệt hồng. Chất lượng thịt quả mịn. Vị chua, thích hợp để nấu ăn hoặc ăn tươi. Giống này có khả năng kháng bệnh đốm lá táo, kháng cao với bệnh phấn trắng, kháng với bệnh gỉ sắt táo và kháng trung bình với bệnh cháy lá. Giao phấn với các giống Pristine, Williams’ Pride, Redfree, Jonafree và Liberty. |
| Pixie Crunch | Sớm đến giữa | Kích thước quả nhỏ hơn một chút so với giống Gala, khiến nó trở thành loại táo lý tưởng để làm đồ ăn vặt. Màu sắc quả là màu đỏ sẫm trên nền vàng. Quả rất giòn, tương tự như độ giòn của giống Honeycrisp, và giữ được độ giòn trên cây trong vài tuần. Giống này thụ phấn với các giống Empire, Enterprise, Goldrush, Pink Lady, Suncrisp hoặc các giống nở hoa sớm đến giữa mùa khác. |
| Niềm tự hào của William | Giữa | Quả có kích thước trung bình đến lớn, có vân sọc nhẹ với màu đỏ sẫm đến tím đỏ. Thịt quả chắc, rất mọng nước và có vị cay. Quả bảo quản rất tốt. Phù hợp để ăn tươi và chế biến. Giống này có khả năng kháng bệnh nấm táo và bệnh gỉ sắt táo, đồng thời kháng bệnh phấn trắng và bệnh cháy lá. Có thể thụ phấn với các giống nở hoa giữa và muộn khác. |
| Không màu đỏ | Giữa | Quả có kích thước trung bình với màu đỏ tươi sáng. Thịt quả chắc, có kết cấu tốt. Vị ngọt và thơm. Quả có thể bảo quản trong tủ lạnh từ một tháng trở lên. Phù hợp để ăn tươi và chế biến. Giống này có khả năng kháng tự nhiên với bệnh đốm lá táo và bệnh gỉ sắt táo, và có khả năng kháng trung bình với bệnh phấn trắng. Nó có khả năng kháng tốt với bệnh cháy lá. Giao phấn với các giống nở hoa giữa và muộn. |
| Jonafree | Giữa | Quả có kích thước trung bình với màu đỏ trung bình từ 75%–90%. Thịt quả chắc, giòn và có hương vị đậm đà vừa phải. Hương vị của nó tương tự như Jonathan và thích hợp để ăn tươi, làm sốt, bánh và nước táo. Nó không dễ bị bệnh đốm đắng hoặc đốm Jonathan. Giống này có khả năng kháng bệnh sẹo trên đồng ruộng và ít bị ảnh hưởng bởi bệnh phấn trắng, bệnh cháy lá và bệnh gỉ sắt táo hơn so với Jonathan. Giống này thụ phấn với Goldrush hoặc Enterprise. |
| Tự do | Giữa | Quả có kích thước trung bình, chủ yếu có sọc đỏ trên nền màu xanh lục nhạt. Thịt quả màu trắng, có kết cấu mịn, giòn và mọng nước. Vị rất ngon, tươi mát, chua nhẹ và ngọt. Thích hợp để ăn tươi, nấu ăn, đóng hộp và làm món tráng miệng. Giống cây này có khả năng kháng cao với bệnh đốm lá táo, kháng với bệnh gỉ sắt táo và bệnh cháy lá. Nó có khả năng kháng trung bình với bệnh phấn trắng. Giao phấn với các giống táo nở hoa giữa và muộn. |

Đất
Cây táo là loại cây lâu năm (ngay cả các giống lùn, có tuổi thọ ngắn hơn, cũng có thể sống được khoảng 20 năm), do đó việc chuẩn bị đất đúng cách là rất quan trọng trước khi trồng. Loại đất tốt nhất cho cây táo là đất sâu, có cấu trúc tơi xốp, thoát nước tốt nhưng vẫn giữ ẩm. Độ sâu của đất phải đủ để đảm bảo sự phát triển tốt của rễ.
Nếu điều kiện cho phép, tốt nhất nên trồng cây táo trên sườn dốc. Vào mùa đông, không khí lạnh chảy xuống dốc, giúp bảo vệ cây khỏi tác hại của sương giá nghiêm trọng. Vào mùa hè, luồng không khí tốt giúp lá khô nhanh, giảm thiểu sự phát triển của nấm và giảm nhu cầu phun thuốc.
Độ pH lý tưởng cho đất trồng táo nằm trong khoảng từ 6.0 đến 6.5, mặc dù khoảng từ 5.5 đến 7.0 cũng được chấp nhận. Trước khi trồng cây táo, hãy chắc chắn thực hiện kiểm tra đất.
Trồng cây
Trước khi trồng, hãy loại bỏ tất cả cỏ dại và lớp cỏ trong khu vực có đường kính 4 feet. Sau khi mua cây, hãy bảo vệ cây khỏi bị tổn thương, khô héo, đông lạnh hoặc quá nóng. Nếu rễ đã khô, ngâm chúng trong nước khoảng 24 giờ trước khi trồng.
Khoảng cách giữa các cây phụ thuộc vào loại gốc ghép, độ phì nhiêu của đất và kỹ thuật cắt tỉa. Cây tiêu chuẩn hoặc bán tiêu chuẩn nên được trồng cách nhau khoảng 15–18 feet. Gốc ghép lùn có thể được trồng cách nhau 4–8 feet. Táo cần thụ phấn chéo, vì vậy phải trồng một giống khác có thời gian nở hoa tương tự trong phạm vi 2.000 feet (tốt nhất là gần hơn nhiều).

Trải rễ cây ra trên lớp đất tơi xốp, đảm bảo rễ không bị xoắn hoặc chen chúc trong hố. Tiếp tục lấp đất xung quanh rễ. Khi bắt đầu phủ đất lên rễ, nén chặt đất để đảm bảo tiếp xúc tốt với rễ và loại bỏ các túi khí.
Không bón phân khi trồng, vì điều này có thể làm cháy rễ. Đổ phần còn lại của hố bằng đất tơi xốp và nhẹ nhàng nén chặt đất vào vị trí.
Hầu hết các cây táo đều được ghép. Điểm ghép phải cách mặt đất ít nhất 4 inch (khoảng 10 cm) để ngăn chặn phần ghép mọc rễ. Điểm ghép có thể được nhận biết qua vùng phình to nơi phần ghép kết nối với gốc ghép. Bạn cũng có thể trộn vào đất khoảng 1 lít phosphate đá, một ít xi măng silicat và vài xẻng phân compost.

Thụ tinh
Trước khi trồng, hãy trộn phân hữu cơ đã phân hủy hoàn toàn vào đất và bổ sung một lượng nhỏ phosphor và kali để cải thiện cấu trúc đất. Cây táo mới trồng nên ưu tiên phát triển rễ và phục hồi; do đó, không nên bón phân hóa học ngay lập tức. Sau khi cây đã sống sót và bắt đầu phát triển, có thể bón một lượng nhỏ phân lỏng pha loãng.
Trong giai đoạn cây non, mục tiêu là thúc đẩy sự phát triển vegetative. Bón phân nitơ vừa phải vào đầu xuân, bón phân nhẹ nhưng thường xuyên trong mùa sinh trưởng, và bổ sung thêm chất hữu cơ cùng với phốt pho và kali vào mùa thu để tăng cường sức khỏe cho cây.
Đối với cây táo, việc bón phân thường được thực hiện qua ba giai đoạn chính. Khi nụ hoa nở, phân đạm được bón để kích thích sự phát triển của chồi và hoa. Sau khi quả hình thành, phân lân và kali được ưu tiên bón để thúc đẩy sự phát triển và màu sắc của quả. Sau khi thu hoạch, phân hữu cơ được bón để phục hồi sức sống của cây và chuẩn bị cho mùa vụ tiếp theo.
Phân bón nên được đặt trong các rãnh nông gần đường viền tán lá hoặc được bón qua hệ thống tưới, và nên tránh sử dụng phân bón quá đậm đặc để tránh gây cháy rễ.
Kiểm soát côn trùng
Sâu táo (H3)
Sâu táo (codling moth), giống như sâu mận (plum curculio), đục vào cây táo. Ốc của loài sâu này chính là những con sâu thường được tìm thấy trong quả táo.
Có thể bắt chúng bằng phương pháp sau: Hòa tan một thìa cà phê (hoặc tối đa một cốc) mạch nha vào một gallon giấm, sau đó đổ một ít dung dịch vào đáy chai nước ngọt có lỗ cắt ở bên hông. Từ đầu tháng 6 đến đầu tháng 9, treo hai hoặc ba chai nước ngọt này trên mỗi cây trung bình, gần quả. Sâu táo sẽ bay vào chai và chết đuối trong dung dịch. Vệ sinh chúng khoảng một lần mỗi tuần.
Sâu táo (H3)
Ruồi táo là một loại ruồi trái cây đẻ trứng trên táo. Để bắt chúng, bạn có thể lấy một số quả táo cũ từ hầm rượu hoặc mua từ cửa hàng, xâu chúng bằng dây kim loại, bôi keo dính ruồi lên bề mặt, và treo khoảng hai quả trên mỗi cây ở độ cao ngang tầm mắt. Cắt bỏ các cành cây gần bẫy để ruồi có thể nhìn thấy chúng.
Bẫy dính màu vàng cũng có thể được sử dụng để bắt ruồi táo. Chất dính trên các bẫy này chứa chất thu hút thức ăn, làm cho bẫy trở nên hấp dẫn hơn. Chất thu hút này không có trong các bẫy dính đã đề cập trước đó.
Bẫy hình cầu màu đỏ được sử dụng để bắt ruồi táo trong mùa giữa. Chúng nên được treo lên cây trước ngày 1 tháng 7 và kiểm tra hai lần một tuần. Những bẫy này không được phủ sẵn keo dính, vì vậy bạn cần tự áp dụng keo: một ounce keo Tanglefoot có thể phủ được ba bẫy. Những bẫy nhựa này có hai loại: tái sử dụng và dùng một lần. Bẫy tái sử dụng phải được làm sạch và phủ lại keo mới ít nhất một lần mỗi mùa sinh trưởng.
Sâu đục quả táo (H3)
Sâu đục quả táo cũng đẻ trứng trên quả táo, và ấu trùng của chúng ăn quả. Có thể sử dụng bẫy dính màu trắng để bắt chúng. Màu trắng của bẫy mô phỏng màu trắng của hoa táo, thu hút các loài sâu bệnh này. Khi chúng đậu lên bẫy, chúng sẽ bị dính lại. Các bẫy này nên được treo ở phía nam của cây trước khi hoa táo nở, ở độ cao ngang tầm mắt, nơi nhận được nhiều ánh sáng mặt trời và dễ dàng quan sát.
Thu hoạch và bảo quản táo
Màu sắc của táo chỉ là một trong những chỉ số cho thấy độ chín. Ngoài kích thước và hình dáng quả, độ ngọt cũng là yếu tố quan trọng trong việc xác định thời điểm thu hoạch. Hãy chú ý đến sự thay đổi của màu nền - phần vỏ không bị phủ bởi lớp màu đỏ. Khi màu nền (còn gọi là màu gốc) bắt đầu chuyển từ xanh sang xanh vàng, táo bắt đầu chín. Ngoại trừ giống Golden Delicious, tất cả các loại táo khác đều phải có sự chuyển đổi từ xanh sang vàng ở màu gốc khi chín hoàn toàn.
Chọn một vài quả táo trông chín và nếm thử để đảm bảo chúng đã đạt đến mức độ chín mà bạn ưa thích. Khi táo chín, tinh bột trong thịt quả sẽ chuyển hóa thành đường. Táo chưa chín có hàm lượng tinh bột cao và để lại một lớp màng dính, nhão trên răng. Táo chín có thể vẫn còn hơi chua, nhưng chúng đã có mùi thơm mạnh mẽ.


